1. Chào mừng bạn đến với CLB Yêu Cổ Nhạc ANH EM ! Nếu đây là lần đầu bạn tham gia, để có thể cùng mọi người chia sẻ các vở cải lương hay hoặc thảo luận về các vấn đề trên diễn đàn vui lòng ĐĂNG KÍ thành viên !
Duongtonhu - Dưới hàng phượng Vỹ
Dưới hàng phượng vỹ
Sáng tác: Minh Thuỳ
Lối:
Thầy giáo già đi chậm rãi trong sân
Bỗng dừng lại nhìn hàng cậy phượng đỏ
Mùa hè đến những trò xưa lớp cũ
Đã lớn lên và mỗi đứa sắp mỗi nơi.....

Vọng cổ:
Thầy lặng thầm trong suy nghĩ mong lung sân ngập nắng trên cành chim ríu rít....Thầy ngẫn đầu nhìn mây trời xanh biếc nỗi buồn vui man mác đến trong... lòng.
Gió lao xao lác đác cánh phượng hồng.
Những cánh phượng rơi những cánh còn vươn lại, như mỗi lúc hè về đứa ở đứa ra đi,
Để lại trong lòng thầy bao chuyện nghĩ suy, thương đứa hiền ngoan vươn mang bất hạnh.
Phải dang dở học hành vì bận việc áo cơm, giúp mẹ nuôi em qua ngày đoạn tháng

Câu 2:
Bởi thấu hiểu đau thương cảnh đời cay đắng. Nên mỗi lúc hè sang chiều vương hoa nắng, là lúc bâng khuâng sâu thẳm tiếng ve buồn.
Thầy chậm rãi bước chân trong trống trãi cô đơn đè nặng tâm hồn.
Tóc cứ bạc thêm vì tuổi đời chồng chất, vầng trán nhăn đầy khi học trò đứa ở đứa ra đi
Ai hiểu lòng thầy với bao nỗi nghĩ suy,dậy sớm thức khuya vì ai mà trăn trở
Suốt cả cuộc đời đem trái tim nhân nghĩa, vung đắp cho đời cho tuổi trẻ mai sau

Lối
Dẫu cuộc đời mai sẽ về đâu
Thầy vẫn giữ tình thương không vơi cạn
Tình của thầy bao la vô tận
Biển rộng sông dài không sánh được người ơi.

Vọng cổ
Vật đổi sao dời dù đi khắp muôn nơi sống phú quý vinh hoa hay cuộc đời lam lũ. Cũng nhớ lại tuổi thơ trường xưa thầy cũ gởi chút tình riêng để ấp ủ ấm tim ...người.
Góp nhặt niềm vui cho thầy tươi tắn nụ cười
Để hè sang sân trường ngập nắng, điệp khúc ve sầu không trĩu nặng trái tim ai
Và mỗi lúc điệp tàn điệp nở gió lai lai, đời xuống hoàng hôn tâm hồn luôn ấm áp
Ai đã sống tron vinh hoa có công thầy vung đắp
Mặc áo lụa áo tơ hãy thương nhớ kiếp con tằm

Câu 6:
Bước trên đường đời những bước thong dong, ai biết được phía sau lưng có bao tấm lòng trắc ẩn
Tôi đã về lại trường xưa sân trường ngập nắng. cũng một chiều lá rụng tiếng ve ngân
Hàng phượng già vẫn sừng sững trước sân, chỉ có gốc phượng ven sông nghiêng nghiêng vì bến lỡ
Tội liên tưởng đến trường xưa thầy cũ, như gốc phương già sắp ngã nước cuốn trôi
Hình ảnh của thầy hay gốc phượng thầy ơi! Gợi cho đau nhói không vơi lòng này.
Những gốc phượng già nơi trường cũ còn đây
Như tình ai đó ghi sâu trong nỗi nhớ
Thầy đã ngủ yên triền miên trong mưa gió
Nhưng hình ảnh của thầy sáng tỏ vạn đời sau.
Duongtonhu - Xét tặng danh hiệu NSND - NSUT 2018: Bạn nghĩ gì?
NSND Kim Cương: 'NSƯT Minh Vương xứng đáng được trao tặng danh hiệu NSND hơn cả tôi'

Sự cống hiến, lao động nghệ thuật của một đời nghệ sĩ không thể đo bằng những chiếc huy chương. Nếu NSƯT Minh Vương bị loại khỏi danh sách được phong tặng NSND chỉ vì thiếu huy chương thì đó là điều rất phi lý. Chưa kể, do tính chất hoạt động, rất nhiều nghệ sĩ miền Nam thuộc thế hệ của tôi và NSƯT Minh Vương rất ít có cơ hội tham gia liên hoan, hội diễn để có huy chương, đáp ứng tiêu chí, tiêu chuẩn tặng danh hiệu theo quy định.
Nhìn nhận một cách công bằng, NSƯT Minh Vương xứng đáng được trao tặng danh hiệu NSND hơn cả tôi. Vậy mà anh đã không có tên trong danh sách từ sáu năm trước. Tôi được cả gia đình nâng đỡ vào con đường nghệ thuật, nhưng lại không đủ sự bền bỉ để gắn với sân khấu suốt cuộc đời như anh Minh Vương. Anh đã phải tự thân vận động, tự học hỏi, rèn luyện để tìm cho mình một vị trí trên sân khấu, rồi tiếp tục khẳng định tên tuổi qua từng vai diễn và cho đến giờ phút này, khi không ít nghệ sĩ đi sau đã bỏ nghề thì NSƯT Minh Vương vẫn gắn bó với sân khấu.
Hơn 50 năm gắn với cải lương, NSƯT Minh Vương vẫn là tên tuổi được khán giả cả nước yêu thương, mến mộ. Nhiều nhà tổ chức vẫn cần tên anh trên bảng quảng cáo để thu hút khán giả đến mua vé. Những lần ra nước ngoài, tôi vẫn thường nghe nhiều kiều bào tâm sự, họ luôn nhớ quê hương da diết, mong được trở về nhà mỗi khi nghe giọng ca của NSƯT Minh Vương. Điều này giá trị và ý nghĩa hơn tất cả những tấm huy chương, giải thưởng đang được dùng làm thước đo để xét duyệt danh hiệu.
Về tư cách đạo đức, NSƯT Minh Vương là người sống rất chan hòa. Anh luôn được bạn bè, đồng nghiệp yêu thương, quý mến. Với tất cả những điều đó, NSƯT Minh Vương quá đủ điều kiện để trở thành nghệ sĩ của nhân dân.
NSND Kim Cương

Dương Tố Như (thành viên sáng lập trang web cailuongso.com)
Tôi thực sự không muốn phải so sánh, nhưng tôi cảm thấy khó hiểu khi có những cái tên NSƯT được chọn xét tặng danh hiệu NSND trong khi NSƯT Minh Vương và NSƯT Thanh Tuấn thì không. Minh Vương, Thanh Tuấn thua kém người khác ở điểm nào, ngoài việc không có đủ huy chương như quy định? Về tài năng, NSƯT Minh Vương từng đoạt giải Khôi nguyên vọng cổ từ năm 14 tuổi. Từ đó đến nay, ông vẫn là cái tên “bảo chứng” cho doanh thu của phòng vé, vậy thì không thể nói ông là người không có tài năng.

Cũng không thể nói nghệ sĩ không có đủ huy chương là người thiếu tài năng, bởi đâu phải nghệ sĩ nào cũng có điều kiện hoặc nhu cầu tham gia mấy kỳ liên hoan để kiếm huy chương. Rất nhiều nghệ sĩ, nhất là thế hệ nghệ sĩ vàng, không hề có huy chương, nhưng nhắc đến tên, khán giả sẽ kể vanh vách từng vai diễn để đời của họ. Đó mới là tài năng, là sự cống hiến cho nghệ thuật và giá trị của nghệ sĩ.
Riêng tôi và rất nhiều bạn bè đều tin rằng, sự yêu mến của khán giả dành cho một số nghệ sĩ bị loại khỏi danh sách NSND lần này cao hơn nhiều lần so với một vài cái tên nằm trong danh sách. Khi đó, với khán giả, danh hiệu không còn nhiều ý nghĩa, cũng không chứng minh hoặc phủ nhận tài năng, sự cống hiến của các nghệ sĩ.

Võ Viết Hưng (Nghệ nhân đàn kìm H.Vũng Liêm, tỉnh Vĩnh Long)
Xét về tài năng và sự cống hiến của NSƯT Minh Vương cho sân khấu cải lương, tôi tin rằng, anh không thua kém bất kỳ ai vừa được xét duyệt. Tôi có đọc một số phát biểu của những người có trách nhiệm ở Bộ VH-TT-DL, nói tiêu chí về huy chương, giải thưởng chỉ là một trong những yếu tố để xét tặng danh hiệu. Nhưng thực tế, tôi cảm nhận rất rõ huy chương, giải thưởng là yếu tố quyết định.
Không có huy chương, nhưng khán giả vẫn có thể kể tên vanh vách từng vai diễn, bài vọng cổ đã ghi dấu ấn NSƯT Minh Vương, Thanh Tuấn, Giang Châu.
Danh hiệu là sự tôn vinh cả cuộc đời làm nghề, cống hiến của nghệ sĩ. Nếu chỉ lấy huy chương để đo tài năng và sự cống hiến thì đó là sự bất công, thiệt thòi cho những nghệ sĩ tài danh.
Duongtonhu - Xét tặng danh hiệu NSND - NSUT 2018: Bạn nghĩ gì?
Nghệ sĩ Chí Linh: 'Bất hợp lý trong xét tặng khiến những danh hiệu trở nên vô nghĩa'

Cho đến kỳ xét tuyển này, NSƯT Minh Vương - người được nhiều thế hệ nghệ sĩ xem như đàn anh, sư phụ trong nghề - vẫn bị loại khỏi danh sách xét tặng danh hiệu NSND. Sự bất hợp lý này chỉ vì tiêu chí xét tuyển dựa trên huy chương, quá cứng nhắc, suốt bao năm vẫn chưa thay đổi.
Tôi cứ thắc mắc vì sao một nghệ sĩ tài năng, có nhiều cống hiến cho sân khấu cải lương như NSƯT Minh Vương, được khán giả lẫn giới làm nghề cả nước công nhận là nghệ sĩ của nhân dân mà Nhà nước lại không công nhận? Vì sao những người có trách nhiệm, những nhà quản lý lại cứ nhắm mắt làm ngơ, không lắng nghe ý kiến từ số đông công chúng và người làm nghề?
Cái nghịch lý còn ở chỗ: một người có thừa tài năng, có hơn 50 năm gắn bó với cải lương lại không thể bằng một người trẻ, đi sau đến hơn nửa chặng đường. Chưa kể yếu tố cần nhìn nhận lại một cách chính xác là tài năng, thông qua các vai diễn và sự tin cậy, yêu mến của công chúng. Sự bất hợp lý này không chỉ làm dư luận bức xúc mà còn ảnh hưởng đến tâm lý của những người làm nghề.

Sân khấu cải lương vốn đã quá khó khăn, nếu những nghệ sĩ gạo cội không còn đủ niềm tin và đam mê để tiếp tục cống hiến thì lấy đâu ra những mẫu mực cho thế hệ trẻ học hỏi để làm nghề? Những bất hợp lý đến mức phi lý trong việc xét tặng danh hiệu ngày càng khiến những danh hiệu Nhà nước trao tặng cho nghệ sĩ trở nên vô nghĩa và mài mòn niềm tin của công chúng.
Nghệ sĩ Chí Linh
Huỳnh Minh Em (Q.Bình Thạnh, TP.HCM)
Đọc danh sách những NSND được xét duyệt thông qua đợt này, tôi rất bất ngờ, chính xác hơn là khá bất bình. Không hiểu hội đồng xét duyệt dựa trên tiêu chí nào để xét duyệt hồ sơ. Tài năng và sự cống hiến của nghệ sĩ được trả lời bằng tình yêu, sự ái mộ của khán giả dành cho họ. Đây là thước đo chính xác nhất. Nhưng có vẻ như hội đồng xét duyệt và những nhà quản lý không biết hoặc đã quên mất.
Điều gì khiến một nghệ sĩ đã cống hiến cả cuộc đời cho sân khấu cải lương và thành danh từ những năm 1960 của thế kỷ trước, với những vai diễn, thành tích được cả khán giả lẫn giới làm nghề thừa nhận lại không được phong tặng danh hiệu NSND?

Không lẽ một nghệ sĩ đã được bầu gánh mở riêng một đoàn hát để đáp ứng sự yêu mến của khán giả từ cách đây nửa thế kỷ lại không bằng một nghệ sĩ trẻ chỉ mới bắt đầu được biết đến từ thập niên 1990 và từ đó đến nay cũng không có dấu ấn gì nổi bật, ngoại trừ việc tham gia liên hoan, hội diễn để có đủ huy chương?
So sánh những cái tên, nhìn nhận lại quá trình phấn đấu, cống hiến cho sân khấu của các nghệ sĩ, ai cũng nhìn ra ngay sự khập khiễng đến lạ kỳ. Có bao giờ những người làm công việc xét duyệt hồ sơ tự nhìn nhận lại hoặc lắng nghe ý kiến của công chúng để nhận ra mình đã vô lý đến mức nào?
Duongtonhu - Xét tặng danh hiệu NSND - NSUT 2018: Bạn nghĩ gì?
Nghệ sĩ nhân dân - Tỷ lệ nào cho tài năng và sự tận hiến?

Con số thì cũng nằm trong tay con người. Liệu tỷ lệ 10% hay cả 90% kia có cân đo đong đếm được hết tài năng, những đắng cay tận tụy và cống hiến cho biết bao thế hệ khán giả?
Đến hẹn lại lên, mùa xét tặng danh hiệu Nghệ sĩ nhân dân, Nghệ sĩ ưu tú lại rộn lên những mong đợi ở người này, ngậm ngùi cho người kia. Và một lần nữa, những lá phiếu vô tri lại không hề vô tình khi gạt ra ngoài những cái tên mà sự chứng thực về tài năng, về sức đóng góp, về độ thu hút khán giả của họ đã được chính người trong giới, công luận, công chúng thán phục, công nhận.
Đâu là sự công bằng cho những cống hiến không ngừng nghỉ của nghệ sĩ?
Đâu là sự danh giá cho những danh hiệu mà hồn vía của nó lại không thuộc về nhân dân?

Các thế hệ nghệ sĩ cùng tề tựu trên sân khấu trong vở diễn Đời cô Lựu - Ảnh: T.T.
Chiều 2/7, Bộ Văn hóa, Thể thao và Du lịch (VH-TT-DL) công bố danh sách đề nghị xét tặng danh hiệu Nghệ sĩ Nhân dân (NSND) đã vượt qua Hội đồng chuyên ngành cấp Nhà nước, trong số 77 ứng viên không có tên các NSƯT Minh Vương, Thanh Tuấn, Giang Châu. Lý do, như lời ông vụ trưởng Vụ Thi đua khen thưởng (Bộ VH-TT-DL) Phùng Huy Cẩn giải thích thì các nghệ sĩ không đạt 90% số phiếu bình chọn; và ông vụ trưởng cho biết “không có gì tiếc nuối”.
Tôi đồ rằng, trong hơn 10% số phiếu gạch ấy, hẳn là 3 nghệ sĩ chưa có đủ huy chương, lại càng không có đủ “2 giải vàng quốc gia sau khi được tặng danh hiệu NSƯT” như khoản 4, điều 8, Nghị định 89/2014 quy định về xét tặng danh hiệu NSND, NSƯT. Cái lý do “muôn năm cũ”, cái tiêu chuẩn có thể dễ dàng cho khu vực sân khấu phía Bắc nhưng luôn bị vướng với khu vực sân khấu phía Nam - chủ yếu hoạt động theo phương thức xã hội hóa, tư nhân - hầu như ít có điều kiện (kinh phí) để tham gia các kỳ liên hoan, hội diễn. Đó là chưa nói đến các vai diễn trung tâm đều tập trung cho nhân vật - diễn viên trẻ, cơ hội huy chương vàng càng không thể đến với những nghệ sĩ gạo cội.
Rõ ràng, nghị định ràng buộc thực tế hay một nửa thực tế đang nằm ngoài nghị định, chỉ biết, trong trường hợp này, nó là lực cản xám xịt.
Thử đặt cái tỷ lệ 10% còn lại ấy bên cạnh ba cuộc đời đều đã trên dưới 70 tuổi, với hơn 40 năm theo nghề, làm nghề; hiện nay họ vẫn tiếp tục bám nghề mới thấy sự nghiệt ngã của những con số. Con số thì cũng nằm trong tay con người. Liệu tỷ lệ 10% hay cả 90% kia có cân đo đong đếm được hết tài năng, những đắng cay tận tụy và cống hiến cho biết bao thế hệ khán giả?
Khi một Võ Minh Luân - Minh Vương cất lời trong bản Văn Thiên tường(lớp dựng) - vở Đời cô Lựu (tác giả: Trần Hữu Trang), chỉ vỏn vẹn: “ba hỡi… ba” [oan], cả sàn diễn và khán phòng hoàn toàn thuộc về ông, về chất giọng cao, quãng hơi lớn, nó cho phép người nghệ sĩ đuổi bắt đến tận cùng cái khả năng biểu đạt cảm xúc cho nhân vật và tình huống kịch. Chỉ với 3 chữ, trong đó chữ thứ ba mới vô dây đờn (oan) đã thể hiện tài năng diễn trong ca bậc thầy của NSƯT Minh Vương.

NSƯT Minh Vương và NSND Bạch Tuyết trong vở Đời Cô Lựu

Đó cũng là lý do khi ông ngồi ở vị trí giám khảo của hầu hết các cuộc thi về cải lương sau này, những cú bắt về nhịp, về cách xử lý hơi cho từng bài bản bao giờ cũng tuyệt đối chính xác. Cải lương đẹp đâu chỉ bài vọng cổ, đâu chỉ một tiếng xuống hò ngọt ngào mà từng đường nét ra - vào, thăng - giáng, nội - ngoại… trong nhịp, trong cách ém hơi, nhả chữ của từng lòng bản trong mỗi bài bản.
Khi NSƯT Thanh Tuấn xuống hò, kể cả những cuộc dạo chơi bất tận của ông trên vùng thảo nguyên âm nhạc, làn hơi, quãng giọng và độ luyến láy của ông là vô đối. Chả thế mà ông gần như là danh ca duy nhất sản sinh hậu bối nhiều nhất lấy theo nghệ danh của ông: Ngân Tuấn, Chiêu Tuấn, Linh Tuấn, Minh Tuấn, Hiển Tuấn, Hoài Tuấn, Thanh Thanh Tuấn… Tại Hội diễn sân khấu cải lương chuyên nghiệp toàn quốc năm 2000, NSƯT Thanh Tuấn trong vai kép hát Châu Tuấn (vở Khúc ly hương - tác giả: Thanh Kim Huệ), ở cảnh cuối, ông xuất hiện từ… trong cánh gà nhưng cất giọng ca bài Đoản khúc Lam giang, lập tức toàn bộ khán giả - vốn là nghệ sĩ của hai miền Nam - Bắc - đều đồng loạt đứng dậy vỗ tay tán thưởng. Không chỉ là chất giọng trời cho, không dễ là sự mài giũa qua hai người thầy đầu tiên là Út Trọn và Bảy Trạch, đó còn là cộng hưởng của một trải nghiệm làm nghề khổ luyện, thấu cảm đến tận cùng.

Vì thế trên “ghế nóng” Chuông vàng vọng cổ lần thứ 12 - 2017, NSƯT Thanh Tuấn đã cho thấy uy lực của nghề. Bộ ba Bạch Tuyết - Minh Vương - Thanh Tuấn, họ đâu chỉ chấm điểm bằng mỗi con số, họ điểm danh nghệ thuật cải lương bằng chính tài năng, sự tinh tường, tận tụy qua cả nửa thế kỷ làm nghề; và đặc biệt họ là những nghệ sĩ bậc thầy đang truyền trao vốn nghề cho lớp nghệ sĩ kế cận.
Và cho đến giờ này, chỉ với vai Trùm Sò (vở Nghêu Sò Ốc Hến - tác giả: Nguyễn Thành Châu), NSƯT Giang Châu đặt để tên tuổi mình vào thể loại ca diễn cải lương hài lẳng độc nhất vô nhị. Xử lý làn hơi, tạo chất giọng trên nền tiếng đờn cò, tiếng kèn lá trong phân cảnh quan huyện xử án là một sáng tạo độc đáo của Giang Châu, tạo tiếng cười hoạt kê trong nỗi chua chát chốn quan trường.
Có khá nhiều ý kiến đòi hỏi áp dụng yếu tố “đặc cách” với các nghệ sĩ. Ông vụ trưởng khẳng định dứt khoát không có chuyện đặc cách cho bất cứ ai vì Nghị định 89/2014 không có quy định về đặc cách. Và quả thật, với 3 nghệ sĩ Minh Vương, Thanh Tuấn, Giang Châu, tôi nghĩ họ không cần phải xem xét để được đặc cách mà tài năng, sự đóng góp của họ, sức cống hiến nghệ thuật trong cả cuộc đời họ xứng đáng được Nhà nước - thông qua Bộ VH-TT-DL tự giác đặc cách, phong tặng, tôn vinh. Bốn nữ NSƯT Kim Cương, Bạch Tuyết, Ngọc Giàu, Lệ Thủy đã từng được đặc cách phong tặng danh hiệu NSND năm 2012 bởi chính tài năng, cống hiến của họ cho công chúng nước nhà, bởi chính tư cách và trách nhiệm công dân mà họ đã chọn lựa, tạo dựng từ sau ngày 30/4/1975.

Đòi hỏi con số huy chương và cách tính lũy tiến cơ học số năm làm nghề với các nghệ sĩ kịch hát dân tộc, có thể là không sai - với Nghị định 89, nhưng không đúng, không công bằng, thậm chí có phần bất nhẫn với cả một cuộc đời - nghiệp dĩ của họ. Bởi ngay cả khi đã được phong tặng, thì danh hiệu NSND, NSƯT cũng không mang lại cho họ bất cứ quyền lợi vật chất nào, có chăng chỉ là “danh hiệu” - lại cũng là một chữ danh gắn cả cái nghề, cái nghiệp của họ - mà thôi.
Trở lại với ba nghệ sĩ, dù tôi không muốn so sánh họ với bất cứ ai, nhất là những người đã lọt vào danh sách 77 ứng cử viên của Hội đồng Nhà nước, nhưng nếu đặt để độ dày về tài năng, về sức đóng góp, về uy tín nghề nghiệp trong giới của họ bên… dưới một số tên tuổi ứng viên (sẽ là) NSND, đặt họ bên cạnh những nghệ sĩ (sẽ là) NSƯT thì cái chua chát thuộc về nghệ sĩ, cái nực cười thuộc về… danh hiệu.

Tôi vẫn nhớ đêm công diễn Đời cô Lựu ở Tân Châu, An Giang. Từ sân khấu châu Âu tráng lệ, những tên tuổi của sân khấu 2-84 ngày nào là ông hội đồng Thăng (NSND Diệp Lang), là cô Lựu (NSND Bạch Tuyết), Bảy cán vá (NSND Ngọc Giàu), Kim Anh (NSND Lệ Thủy), Võ Minh Thành (cố NSND Thanh Tòng) và Võ Minh Luân (NSƯT Minh Vương)… đã về miệt vườn cù lao, sân khấu được chèo chống giữa bãi đất trống, gió quần quật tứ bề, lấy trăng sao làm luôn đạo cụ, họ ca diễn như thể lần cuối cùng được đứng trên sân khấu. Khán giả đốt đuốc chèo ghe về coi cải lương, mê mệt.
Một thế hệ vàng của sân khấu cải lương, nay người còn kẻ mất, nhưng một khi còn hiện diện, họ vẫn hát vẫn ca, vẫn miệt mài theo từng cuộc thi cốt chỉ mong truyền nghề, giữ nghề. Còn danh tiếng, họ đã chất chồng bấy nhiêu năm tháng.
Dưng không, bẽ bàng, tủi hổ cho cái tỷ lệ bé mọn kia...
Lê Huyền Ái Mỹ
Duongtonhu - Đóa bần bên sông
Mới vừa nghe Đẳng hát!
https://www.youtube.com/watch?v=QXs-hhScfVg

Duongtonhu - Đóa bần bên sông
ĐOÁ BẦN BÊN SÔNG
Dương Tố Như

Lối
Ngày chị theo chồng
Xuồng nhỏ xuôi dòng qua ngã ba sông
Vùng kỉ niệm, mái dầm em hối hả
Mùa nước nổi cội bần già nay lẻ bạn
Lấy chồng gần, chị bỏ dạ bâng khuâng.

Vọng cổ
1.Chỉ cách một khúc sông cớ sao mắt chị buồn trông theo dòng nước bạc. Bìm Bịp kêu não lòng thay câu hát có hẹn gì đâu mà chị lại mong.... chờ.
Một đóa bần chua chung thủy dại khờ.
Má cứ lo con gái lỡ thời, ở giá
Thương con mình - sợ thiên hạ dèm pha
Chị thuận lòng về làm dâu xóm trên,
Cô gái thợ may ưng trai làm rẫy.
Nhà mình nghèo má gả sớm bầy heo,
Nuôi sẵn đàn gà mừng chị ngày xuất giá.

2.Nước lớn đầy sông nước ròng bỏ bãi.
Luyến thương ai con nước lại lưng chừng.
Khoác áo cô dâu chị cứ ngập ngừng.
Thương cội bần xưa nắng mưa lả ngọn
Gió lay đùa hoa điểm trắng bờ sông
Bao năm dài anh du học phương xa
Chị mòn mỏi đợi bên cội bần kỉ niệm
Ngày tháng dần trôi đâu rồi màu mộng tím
Chữ hiếu anh tròn đành quên đóa bần quê...

Lối
Chị có chồng
Quên cả nỗi nhớ mong
Sớm tối quẩn quanh mẹ già, con dại
Gái thợ may, nghề làm dâu trăm họ
Đâu khó gì, để được họ chồng thương.

Vọng cổ
5. Mái tóc điểm sương thời gian dường như khép lại.
Nhịp sống bon chen phải tảo tần hôm sớm chị cũng quên đi ước mộng xuân...thì.
Vất vả gian lao chẳng ngại khó khăn gì.
Con của chị giờ trưởng thành khôn lớn
Được trường đưa du học như anh
Dẫu sợ đợi chờ từ thuở tóc xanh
Nhưng nay vì con chị thêm lần đưa tiễn
Nỗi nhớ vào tim giọt lòng đau muôn thuở
Thời gian ơi! sao để chị thương chờ.

6."Người về thăm lại nhánh sông
Ngắm loài hoa mọn chạnh lòng nhớ thương."
Đã đôi lần em nhắc lại chuyện xưa
Ánh mắt chị! xa xăm... như sông dài vô tận.
Ánh mắt ấy không như lần xuất giá
Nhìn cội bần già nhìn lại khúc sông
Chị nói: Con nước còn lớn ròng ngày mấy lượt
Vì hạnh phúc tương lai ta phải mỉm cười.
Xuồng đã theo dòng xa ngã ba sông
Vùng kỉ niệm mãi là kỉ niệm
Giữ riêng trong dạ đoá bần
Một loài hoa mọn trắng ngần ven sông.
Tháng 03/2018
Nickname : Duongtonhu
Tên thật : Dương Tố Như
Sinh nhật : 11-03-1978
Email : memhuynh@gmail.com
Nghề nghiệp : Chưa có thông tin !
Sở thích : Chưa có thông tin !
Đến từ : Chưa có thông tin !
Dương Tố Như hiện đang là thành viên CLB yêu cổ nhạc anh em
Tổng số bài viết
Số tin nhắn
Được cám ơn
Chữ ký
Chưa có chữ ký !
Tin nhắn
Hình ảnh
Bài hát
Duongtonhu TRÌNH BÀY
Bài hát
HOẠT ĐỘNG GẦN ĐÂY